So Young

Phim Trung Quốc, có tên tiếng Việt: Gửi Tuổi Thanh Xuân (trên IMDb thì thấy ghi tên là Anh có thích nước Mỹ không?), tập trung khai thác cuộc sống trong những năm tháng sinh viên.

Vì đặc điểm văn hóa lẫn kinh tế, các hoạt cảnh có sự gần gũi đến bất ngờ với cuộc sống của sinh viên Việt Nam. Để ý còn thấy cái gương viền nhựa màu đỏ rẻ tiền giống y cái trước đây hồi ở trọ mình cũng có!

Cảnh quay đẹp và chân thực, chẳng hề mông má cuộc sống ở trọ tí nào. Quần áo lót treo lủng lẳng khắp nơi, nấu ăn trong phòng dù không được phép, chật chội, và thế nào cũng có vài bữa va chạm với đứa ở cùng. Hình tượng nhân vật cũng mang tính khái quát hết sức đặc trưng, nữ như sau:

  • Một vài em rất xinh xắn, nhưng không giống như định kiến, em không hư mà cũng không kiêu
  • Có đứa con gái thì cắt tóc ngắn, cá tính kiểu đàn ông
  • Đứa thì thực dụng, chăm chăm lấy chồng giàu, tuyên ngôn sấm sét
  • Ơn trời là vẫn còn em nữ chính, mọi thứ ở em đều khá (mà đời đúng là còn nhiều em như thế thật). Em không quá xinh nhưng đủ xinh, em dĩ nhiên nữ tính, không hề thực dụng tàn nhẫn, học hành đủ dùng thôi

Bên nhóm nam thì:

  • Nhà nghèo, cắm đầu cắm cổ học, tách biệt, không được cho phép mình sai lệch dù chỉ 1cm
  • Giàu có, phởn phơ
  • Nghịch ngợm suốt, học hành lẹt đẹt nhưng vẫn qua môn được
  • Có những đứa ở rất bẩn
  • Và một số đứa dị hình dị tướng

Ngoại trừ một tình huống có phần gượng ép gần cuối thì cả phim là cảnh sắc đầy đủ và sống động về đời sống sinh viên và cuộc sống những năm đầu đời với sự va chạm giằng co giữa tôn trọng đời sống tình cảm và sự thực dụng khắc nghiệt của thành công nghề nghiệp – tiền bạc – lòng tự tôn.

Cố gắng về kiểu kết thúc có hậu đều được gạt sang một bên. Phim diễn tiến tự nhiên chứ không: nó phải như thế, nên như thế hay như thế thì tốt hơn.

Cuối cùng, hơi bất ngờ về tên của đạo diễn, xem xong tra Google mới biết, cô ấy là Triệu Vy trong Hoàn Châu Cách Cách ấy. May mà không biết từ đầu vì nếu thế chắc chả xem (định kiến mà).

Leave a Comment