Nhà Giả Kim – Thôi thì ai cũng đau đáu ước mơ

Cuốn sách mỏng, bìa không ấn tượng, tên thì bình thường mà lại có mùi khoa học thần bí. Thêm cái này nữa: tác giả người Nam Mỹ (tất nhiên là chưa nghe bao giờ!), quá nhiều dấu hiệu để chỉ một cuốn sách thuộc dạng thường thường bậc trung.

Đó là lý do dù có nhìn thấy vài lần ở mấy hiệu sách dạo qua nhưng không mua. Nhưng đổi ý vì đọc được mấy bạn review sách hay, không đọc hơi phí đời! Thế cơ á? Uh, vậy mua xem thế nào.

Rồi cũng bỏ đấy, hơn tháng mới đọc, đúng là mỏng thật, hai ngày là hết. Truyện kết thúc có hậu không thể tả: Anh chàng lấy được người thương và tìm được kho báu rủng rỉnh tiền bạc. Đẹp như mơ!

Dĩ nhiên, truyện hay không phải vì kết thúc này, thực tế thì ngược lại mới thường đúng: mấy khi các cuốn kết thúc có hậu mà lại hay đâu!

Nhà Giả Kim bắt đầu với cuộc hành trình của cậu thanh niên từ nhỏ được sắp xếp để làm mục sư theo nguyện vọng của cha mẹ. Tuy nhiên cậu không muốn làm mục sư, dù đây là nghề cao quý – đơn giản như cậu nói, ước mơ của cậu là đi đây đi đó, nên việc chăn cừu – dù chẳng vẻ vang gì nhưng giúp thực hiện nguyện vọng kia.

Cậu đã đi theo ước mơ nhỏ bé của mình. Và rồi cậu nhận được điềm báo, hai giấc mộng rằng cậu cần tìm kho báu ở đất nước xa xôi.

Hành trình bắt đầu từ ấy.

Nhà Giả Kim hấp dẫn là vì nó nói đến một thứ mà ai cũng đang đeo đuổi: Ước Mơ. Nó như lời động viên cho những kẻ còn đang nhụt chí. Nó kiểu hét lên: Ê Ê, làm đi, giống tôi đây này, anh mới đi được nửa đường thôi, cứ tiếp tục đi, rồi sẽ đến nơi thôi.

Cốt truyện đơn giản, cảnh sắc bình thường, các nhân vật có phần thiếu màu. Nhà Giả Kim chỉ thực sự ấn tượng về ý nghĩa đằng sau câu truyện cũng như các lời thoại mang đậm tính triết lý.

Thích nhất câu này, mặc dù nó chẳng phải trọng tâm của truyện:

Điều gì xảy ra một lần có thể không bao giờ xảy ra nữa, điều gì xảy ra hai lần chắc chắn sẽ thêm lần thứ ba.

Nhớ ý vậy thôi.

6 thoughts on “Nhà Giả Kim – Thôi thì ai cũng đau đáu ước mơ”

  1. Mình cũng giống bạn vậy, không chú ý gì đến quyển sách này vì nghĩ đọc vào càng nặng óc nhưng sau đó đổi ý nhờ mấy trang review sách. Mà tuyệt hơn là như bạn nói, cuốn sách có kết thúc có hậu, mình cực ghét đọc sách/truyện nào mà kết thúc buồn, hầu như chẳng bao giờ cầm lên đọc lại lần 2 vì nó làm tâm trạng mình khó chịu thêm. Ngược lại sách hay mà kết thúc cũng có hậu thì ôi thôi đọc vài lần là ít.

    Reply
    • Thử đọc cuốn này nữa xem KeniVinh, thầy mình giới thiệu, đọc cũng rất hay: Luận về tình yêu (Karmar of love). Đừng lo lắng về cái tiêu đề có vẻ triết lý của nó, sách hay hơn mình nghĩ nhiều. Chúc vui vẻ.

      Reply
        • À một phần là mình lười, một phần cũng thấy làm thế hơi phiền người dùng nói chung, nhưng cũng nên áp dụng nhỉ, vì nó sẽ giúp tương tác tốt hơn, bạn có gợi ý nào không?

          Reply
          • Khi nào họ có thắc mắc thì mình trả lời, còn không thì thôi, chẳng làm phiền ai cả. Cài Plugin
            ReplyMe là xong thôi mà.

          • Ồ, plugin này 9 năm chưa cập nhật,…Để mình thử tìm xem trong thiết lập mặc định của WP có cho phép gửi email cho người comment không?

Leave a Comment