Gia đình

Anh là cái cột

Em như mái nhà

Bà phát ra đa

Đậu cứ khà khà

Cũng rượu, cũng thuốc, cũng trầu không

Vở kịch diễn thô thấy tồng ngồng

Ruộng mương cỏ nát hiu hiu thổi

Nhẹ lòng chân lại bước như không

Anh bàng hoàng nhận ta

Con người ta nghĩ đến bản thân nhiều thế nào

Và chóng quên ra sao

Lịch sử được đẩy sang bên

Họ chỉ lo cho vấn đề hiện tại

Anh chẳng phải tờ giấy trắng

Con người ai cũng khó tránh thôi

Chỉ mong là khi nhận ra

Họ đừng lặp lại nữa

Dù nỗi mong chờ đó

Có phần thiếu tự tin

Rút cuộc

Anh phải tự lo cho phận mình

Người khác vẫn là người khác

Chẳng đắng cay đâu

Đúng ra thì thôi rồi!

Chấp nhận

Thở nhẹ, hít sâu

Leave a Comment