Đi tìm nơi ấy

Bây giờ mọi thứ với tôi khá ổn: mới lấy vợ, có đứa con trai kháu khỉnh, công việc tự do, thu nhập khá. Thế nhưng vẫn có cảm giác thiếu thiếu!

Đó là chặng đường dài để tôi đạt được những điều trên. Nó chẳng phải dễ dàng gì, nhưng có lẽ cũng không đặc biệt vì hầu như ai cũng thế cả thôi.

Cái đáng nói là cảm giác kia kìa. Rốt cục thì cái gì bị thiếu? Mảnh ghép nào?

Là cảm giác mất cân bằng.

Tôi luôn có những khao khát chưa thực hiện được. Ví dụ?

Tôi muốn ăn chay. Thực sự muốn. Chúng ta dễ dàng ăn thịt vì chúng ta quên và chúng ta không trực tiếp giết thịt. Khi mọi thứ đều được tự làm, cảnh tượng đau đớn, vật vã, máu chảy, ánh mắt không khép nổi cộng với sự hấp hối cuối cùng của con vật buộc chúng ta phải suy nghĩ.

Tôi muốn dậy sớm và tập thể dục. Cả hai thứ đều tốt. Tôi đều đã từng làm khá đều đặn và bây giờ thì bỏ cả hai. Thay vào đó là những lần làm việc đến 1h – 2h sáng, đôi khi đó là vì công việc quá tải nhưng sau cùng thường do thói quen mê mải dẫn dắt. Có cái gì trống vắng cứ phải được nhét thật đầy.

Tôi muốn khám phá những điều tôi muốn khám phá! Tôi muốn tìm hiểu âm nhạc, nghệ thuật, lịch sử. Nhất là lịch sử. Có sự tò mò lớn, vì thế giới này dường như cố tình làm con người ta nhầm lẫn, mà nếu không dùng con mắt tinh tường, chúng ta sẽ bị truyền thông dẫn dắt dưới ý muốn của lợi ích cá nhân. Sự thật không được nói ra.

Có ức chế. Có cái gì đó giống như sợ hãi. Ngăn cản những chuyển đổi.

Sợ mất.

Tại sao?

Vì làm những điều trên cần nỗ lực.

Nó giống việc một người quyền cao ghế sâu nỗ lực tìm người tài giỏi hơn để thay thế mình. Đâu dễ thế! Đúng ra là sẽ không bao giờ có.

Chỉ trừ khi.

Có người ra quyết định thay thế.

Và người đó, không phải người ngồi ghế.

Người nào? Còn ai khác nữa đâu.

Không còn.

Vậy làm thế nào.

Ánh mắt. Đó là cái nhìn. Phải trung thực, phải tựa như gươm, phải chém dứt khoát.

Leave a Comment